Quân đội Hậu cần Nông nghiệp Giáo sư Lương Định Của
Năm 1952, ông đưa ra quyết định lịch sử khiến giới trí thức quốc tế ngỡ ngàng. Ông gạt bỏ mọi đặc quyền, dắt gia đình bước vào hành trình vượt biển hiểm nguy để về nước. Vượt qua muôn vàn trắc trở, điểm đến của ông không phải là đô thị tráng lệ, mà là núi rừng hiểm trở của chiến khu Việt Bắc. Quyết định ấy mang theo khát vọng to lớn: dùng nền tảng tri thức hàn lâm để cứu lấy sự sống còn của đồng bào, giúp đất nước có thể ngẩng cao đầu tự nuôi sống chính mình.
Về nước, hiện thực khốc liệt lập tức bủa vây. Không có phòng thí nghiệm vô trùng, không có kính hiển vi tối tân, cũng chẳng có hóa chất đắt đỏ. Đối diện với muôn vàn thiếu thốn, người ta không thấy ông than vãn. Thay vì giam mình trong lý thuyết hàn lâm xa rời thực tế, vị tiến sĩ đã biến những thửa ruộng sình lầy, chua mặn thành phòng thí nghiệm khổng lồ.
Bà con nông dân thời bấy giờ quen thuộc với hình ảnh nhà khoa học mặc áo bà ba, cởi bỏ vỏ bọc trí thức kiêu kỳ, xắn quần lội ruộng dầm mưa dãi nắng từ tinh mơ đến tối mịt. Ông miệt mài gieo hạt, nhổ mạ, và ghi chép từng biến đổi nhỏ nhất của tự nhiên. Ông thấu hiểu một chân lý sâu sắc: kiến thức sách vở là chưa đủ. Để làm chủ sinh học, phải học từ chất đất, học từ hướng gió, và học từ chính kinh nghiệm canh tác ngàn đời chắt chiu qua bàn tay thô ráp của bà con.
Với tinh thần say mê học hỏi không giới hạn, ông kết hợp khối kiến thức di truyền học hiện đại thế giới với sự am hiểu tường tận về thổ nhưỡng địa phương. Hàng ngàn đêm thức trắng dưới ánh đèn mờ ảo, ông dùng chiếc nhíp nhỏ tỉ mẩn thụ phấn nhân tạo cho từng bông lúa. Ông kiên nhẫn bám trụ qua hàng chục thế hệ lai giống, bất chấp thất bại rình rập sau bão tố hay hạn hán. Thành quả của sự kiên trì vĩ đại ấy là hàng loạt giống lúa, khoai, cà chua mới mang sức sống mãnh liệt ra đời. Những hạt giống ấy hiên ngang vươn lên giữa vùng đất cằn cỗi, mang lại những vụ mùa trĩu hạt và bát cơm no ấm cho hàng triệu con người.
Cuộc đời Bác sĩ Lương Định Của là bản anh hùng ca về bản lĩnh tự đứng vững trên đôi chân mình. Ông chứng minh rằng, khi con người không ngừng trau dồi tri thức, dám cắm rễ sâu vào thực tiễn và không khuất phục hoàn cảnh, chúng ta hoàn toàn có thể nắm giữ vận mệnh và kiến tạo kỳ tích.
"Tấm bằng tiến sĩ của tôi sẽ trở thành vô nghĩa nếu nó không làm ra củ khoai, hạt lúa cho đồng bào tôi đang còn chịu nhiều đói rét." - Đó là lời khẳng định của Bác sĩ Nông học Lương Định Của khi quyết định rời bỏ tháp ngà khoa học để lội bùn cùng bà con.